Ngựa trong văn hóa Đông Tây
Ngựa là con vật thuộc 12 con giáp của văn hóa phương Đông, hình tượng đặc trưng cho kỵ binh các nước phương Tây, biểu tượng ‘tung vó hý vang’ dành cho sự trung thành, tài lộc, tự do và thanh khiết. Xuân Bính Ngọ về, xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc loài vật này trong khuôn khổ văn hóa Đông Tây.

Ngựa hiện diện từ sớm trong văn hóa Đông - Tây
Ngựa (tên khoa học là Equus caballus), đã trải qua quá trình tiến hóa từ 45 - 55 triệu năm từ tổ tiên như Eohippus, có đặc điểm nổi bật là cơ thể lớn hơn, chân có một ngón duy nhất (móng guốc). Ngựa đã được thuần hóa để phục vụ con người trong nhiều vai trò, từ vận chuyển, nông nghiệp đến thể thao và giải trí, trở thành biểu tượng văn hóa mạnh mẽ.
Hình tượng con ngựa hiện diện từ sớm trong văn hóa Đông - Tây, chúng là một trong những loài vật được con người thuần hóa và sử dụng trong đời sống hằng ngày. Nó gắn liền với chiến trận, với các vị tướng, danh nhân. Hình ảnh con ngựa còn là chủ đề cho các môn nghệ thuật như hội họa, điêu khắc, thơ văn...
Ngựa hay Ngọ là 1 trong 12 con giáp của văn hóa phương Đông, nó cũng nằm trong số lục súc - những động vật được thuần hóa và nuôi dưỡng phổ biến trong nhà, bao gồm: ngựa, trâu, dê, chó, lợn, và gà theo quan niệm văn hóa một số nước. Ngựa là biểu tượng cho sự trung thành và tận tụy; đồng thời là biểu tượng cho tài lộc, thành công. Hình ảnh con ngựa tung vó hý vang biểu tượng cho sự kiêu hãnh và tự do và thanh khiết.
Ngựa là loài vật thông minh, khôn ngoan sống gần người, được con người yêu quý trong đời sống lẫn kề vai sát cánh xông pha trận mạc. Ngựa đã đi vào văn học dân gian trong lịch sử và văn hoá nghệ thuật của mỗi quốc gia. Xuất phát từ chính đặc điểm tự nhiên của loài ngựa mà hình tượng con ngựa luôn hiện diện với vẻ đẹp trong cách nhìn của con người qua lăng kính văn hóa. Ngựa có dáng vẻ đẹp đẽ, mạnh mẽ, sung mãn mà thanh nhã, hiền lành.
Do sở hữu đức tính trung thành với con người, ngựa được coi là con vật có tình nghĩa. Nhiều nơi trên thế giới coi ngựa là hiện thân của năng lực, may mắn, hạnh phúc, quyền thế là biểu tượng cho sự mau lẹ, sức mạnh, nghị lực, sáng tạo, giàu sang. Ngựa cũng là loài vật tượng trưng cho sức mạnh, sự trung thành, táo bạo và sức sống mãnh liệt.

Ngựa trong văn hóa phương Tây
Ngựa trong văn hóa phương Tây: Quyền lực và tự do
Ngựa đã để lại dấu ấn không thể xóa nhòa trong các nền văn hóa chung trên toàn thế giới, tượng trưng cho mọi thứ từ quyền lực và sự giàu có đến tâm linh và chữa lành. Ý nghĩa của chúng vượt qua lịch sử và tiếp tục truyền cảm hứng ngưỡng mộ cho đến ngày nay. Dù trong thần thoại, tôn giáo hay thể thao hiện đại, ngựa vẫn luôn là biểu tượng phổ quát của sức mạnh, lòng trung thành và sự tự do.
Bằng cách hiểu vai trò của ngựa trong các nền văn hóa khác nhau, chúng ta sẽ có được sự trân trọng sâu sắc hơn về tác động của chúng đối với nền văn minh nhân loại và mối liên kết bền chặt giữa con người và những sinh vật hùng vĩ này.
Trong truyền thống phương Tây, ngựa thường được liên kết với quyền lực, tốc độ và tự do. Hình ảnh một chàng cao bồi cưỡi ngựa băng qua những thảo nguyên rộng lớn của nước Mỹ tượng trưng cho sự độc lập và phiêu lưu. Trong lịch sử châu Âu, các hiệp sĩ dựa vào ngựa trong các trận chiến, củng cố mối liên hệ của họ với sức mạnh và danh dự.
Những danh tướng lẫy lừng trên lưng ngựa, từng chinh phục một vùng đất rộng lớn thuộc nhiều quốc gia trong một thời gian dài vẫn được ghi trong sử sách như Alexander Đại đế hay Napoleon Bonaparte.
Ngoài ra, ngựa đóng một vai trò quan trọng trong thần thoại. Trong thần thoại Hy Lạp, Pegasus, con ngựa có cánh, đại diện cho nguồn cảm hứng thiêng liêng và chủ nghĩa anh hùng. Tương tự, con ngựa tám chân của thần Odin trong thần thoại Bắc Âu, Sleipnir, tượng trưng cho sức mạnh và khả năng siêu nhiên.
Ngựa trong văn hóa người bản địa Mỹ: Kết nối tâm linh
Đối với nhiều bộ lạc người bản địa Mỹ, ngựa là loài vật mang ý nghĩa tâm linh sâu sắc, tượng trưng cho sức mạnh, trí tuệ và sự hòa hợp với thiên nhiên. Sự xuất hiện của ngựa, được các nhà thám hiểm Tây Ban Nha mang đến vào thế kỷ 16, đã làm thay đổi cuộc sống của người bản địa Mỹ, đặc biệt là các bộ lạc vùng đồng bằng. Ở miền Tây nước Mỹ, ngựa tượng trưng cho tự do, rất cần thiết cho những người chăn bò, nhà thám hiểm và người định cư để săn bắn, đi lại, chăn thả gia súc và tham chiến.
Ngựa thường xuất hiện trong các nghi lễ, điệu nhảy và nghệ thuật của các bộ lạc. Một số bộ lạc tin rằng ngựa sở hữu sức mạnh chữa bệnh, dẫn dắt con người trên những hành trình tâm linh. Ví dụ, người Lakota, một bộ lạc người bản địa Mỹ, coi ngựa là loài vật linh thiêng và liên kết chúng với những linh cảm và giấc mơ.
Ngựa trong văn hóa phương Đông
Trong văn hóa Trung Hoa: Thịnh vượng và thành công
Trong văn hóa Trung Hoa, ngựa tượng trưng cho sự thịnh vượng, thành công và kiên trì. Ngựa là một trong 12 con giáp, đại diện cho tham vọng, trí thông minh và sức chịu đựng. Ngựa cũng được xem là dấu hiệu của may mắn và tiến bộ nhanh chóng, thường xuất hiện trong nghệ thuật và văn học ở các quốc gia phương Đông như Trung Quốc.
Trong lịch sử, triều đại nhà Đường (618 - 907 SCN) người ta rất coi trọng ngựa, vì chúng đóng vai trò quan trọng trong sức mạnh quân sự và thương mại dọc theo Con đường Tơ lụa. Ngay cả ngày nay, những cụm từ như "马到成功" (có nghĩa là " ngựa đến là thành công hay mã đáo thành công) vẫn phản ánh ý nghĩa tích cực của ngựa trong văn hóa Trung Quốc.
Trong tâm linh người Trung Quốc còn sử dụng hình tượng ngựa để chạm khắc tinh xảo trong các lăng mộ, phản ánh tầm quan trọng của chúng trong cuộc sống và thế giới bên kia.
Ngựa trong văn hóa Việt Nam: Sức mạnh, lòng trung thành, và kết nối tâm linh

Trong văn hóa Việt Nam, ngựa đại diện cho sức mạnh, tốc độ, lòng trung thành, may mắn, thành công, quyền lực, gắn liền với lịch sử giữ nước (Thánh Gióng), tín ngưỡng tâm linh (ngựa thờ, ngựa thần), và đời sống dân gian qua thành ngữ, ca dao, lễ hội. Ngựa còn mang tính dương, hành Hỏa, tượng trưng cho mặt trời, sự hăng hái, năng lượng và sự phát đạt, thể hiện trong nghệ thuật (tranh, tượng) và phong thủy (mã đáo thành công).
Về tâm linh ngựa tượng trung cho may mắn, tài lộc và thành công. Các vị thần dùng ngựa để đi lại, giáng trần, ngựa là linh vật thờ cúng như ngựa gỗ tại đình, chùa để tỏ lòng tôn kính, tượng trưng cho sự cân xứng và uy linh. Câu nói ‘Mã đáo thành công’ là lời chúc phổ biến. Ngựa còn là biểu tượng của phú quý, vinh quang, tượng trưng cho tinh thần tự do, phóng khoáng, cho năng lượng dồi dào tích cực, thúc đẩy sự nghiệp.

Trong truyền thuyết, sự tích Thánh Gióng cưỡi ngựa sắt đánh giặc Ân là hình ảnh tiêu biểu. Hình ảnh ngựa trong lịch sử Việt Nam luôn gắn liền với những bậc võ tướng, danh nhân, lãnh đạo tài ba lỗi lạc với những chiến công hiển hách. Tại chiến khu Việt Bắc, Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu và các tướng lĩnh quân đội của chúng ta thường cưỡi ngựa đi công tác và ngựa cũng đã trở thành bạn đồng hành sớm hôm trèo đèo, lội suối tạo nên nên những chiến công hiển hách trong chiến thắng Điện Biên Phủ lừng lẫy năm xưa.
Ngựa trong văn hóa Ả Rập: Sự cao quý và lòng trung thành
Ở Trung Đông, đặc biệt là trong văn hóa Ả Rập, ngựa được xem là biểu tượng của sự cao quý, lòng trung thành và sức chịu đựng. Giống ngựa Ả Rập là một trong những giống ngựa lâu đời và được tôn kính nhất, nổi tiếng về vẻ đẹp, trí thông minh và khả năng phục hồi. Những con ngựa này đóng vai trò quan trọng trong chiến tranh sa mạc, cho phép các bộ lạc Bedouin di chuyển những quãng đường dài và tham gia vào các trận chiến.
Kinh Qur'an và các truyền thống Hồi giáo cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của ngựa. Nhiều chiến binh Hồi giáo, bao gồm cả Nhà tiên tri Muhammad, đã coi trọng ngựa vì vai trò của chúng trong việc truyền bá đạo Hồi. Ngày nay, ngựa Ả Rập vẫn được đánh giá cao trong các môn thể thao cưỡi ngựa và chăn nuôi.
Ngựa trong văn hóa Hindu: Năng lượng thần thánh
Trong đạo Hindu, ngựa tượng trưng cho tốc độ, sức mạnh và thần thánh. Ucchaisravas, con ngựa thần bảy đầu, được liên kết với Indra, vua của các vị thần. Loài ngựa thần thoại này được cho là xuất hiện trong quá trình khuấy động đại dương (Samudra Manthan), tượng trưng cho sức mạnh thần thánh.
Ngựa cũng đóng vai trò trong các nghi lễ và lễ hội tôn giáo. Lễ tế ngựa Ashvamedha là một nghi lễ Vệ Đà cổ xưa được các vị vua thực hiện để khẳng định quyền lực và cầu xin sự ưu ái của thần linh. Mặc dù không còn được thực hành nữa, nó phản ánh sự tôn kính lịch sử đối với ngựa trong văn hóa Ấn Độ.
Trong văn hóa hiện đại, ngựa là biểu tượng đa nghĩa, đại diện cho sức mạnh, tốc độ, tự do, lòng trung thành, sự kiên cường; đồng thời mang ý nghĩa phong thủy về may mắn, tài lộc, thăng tiến trong sự nghiệp, đặc biệt là qua hình ảnh ngựa về báo tin thắng lợi (Mã đáo thành công). Nó còn tượng trưng cho quyền lực, sự cao quý, nghị lực, khả năng vượt qua thử thách, sự tự do và tình bạn. Chúng đóng vai trò quan trọng trong thể thao, trị liệu và thậm chí cả việc quảng bá thương hiệu cho các sản phẩm xa xỉ. Các sự kiện cưỡi ngựa như Kentucky Derby và Thế vận hội Olympic thể hiện uy tín lâu dài của chúng.
Chưa hết, ngựa còn được sử dụng trong các chương trình trị liệu để giúp đỡ những người khuyết tật, mắc chứng rối loạn căng thẳng sau sang chấn (PTSD) và các vấn đề sức khỏe tâm thần. Sự hiện diện điềm tĩnh và trí thông minh của ngựa khiến chúng trở thành người bạn đồng hành tuyệt vời cho việc chữa lành và phát triển cá nhân.

