Bếp lửa 4 giờ sáng và những suất cơm giữ lại niềm tin
4 giờ sáng, khi phố biển Vũng Tàu còn chìm trong tĩnh lặng, khu bếp ăn tình thương trong khuôn viên Bệnh viện Đa khoa Vũng Tàu đã bắt đầu sáng đèn. Những tiếng dao thớt, tiếng nước chảy, tiếng gọi nhau khe khẽ… phá vỡ sự yên ắng của buổi sớm.
Ở đó, một ngày mới của “bếp yêu thương” bắt đầu – lặng lẽ, đều đặn suốt hơn 26 năm qua.
Những người “giữ lửa” trong thinh lặng

Trong gian bếp còn vương hơi lạnh của đêm, các tình nguyện viên đã có mặt từ rất sớm. Người vo gạo, người rửa rau, người nhóm bếp. Không ai bảo ai, mỗi người một việc, tất bật nhưng trật tự.
Một nồi cháo lớn dần sôi, tỏa ra mùi thơm dịu. Những khay thực phẩm được chuẩn bị cẩn thận. Tất cả đều hướng đến một mục tiêu chung: kịp 6 giờ sáng, những suất cháo nóng hổi sẽ đến tay bệnh nhân.

Đúng giờ, từng phần cháo được chia đều, trao tận tay những người đang điều trị và thân nhân. Có người nhận vội rồi quay lại phòng bệnh, có người đứng lại ăn ngay tại chỗ, ánh mắt ánh lên sự biết ơn.

Không có thời gian nghỉ ngơi, sau khi phát cháo xong, các tình nguyện viên lại bắt đầu chuẩn bị cho bữa trưa. Một guồng quay quen thuộc, lặp lại mỗi ngày – không ồn ào, không phô trương.
Một suất cơm, một gánh nặng được san sẻ

Ngồi trên chiếc ghế nhựa nhỏ, bà Nguyễn Thị Nhỏ (tạm trú tại TP.HCM) cẩn thận mở hộp cơm vừa nhận. Bà ăn chậm, vừa ăn vừa nhìn về phía khu điều trị nơi chồng bà đang chạy thận.

“Nhà tôi khó khăn, tiền thuốc thang đã quá sức rồi. Nếu không có những bữa cơm này, không biết xoay xở ra sao…” – bà Nhỏ nói, giọng chùng xuống.

Những suất cơm ở đây không cầu kỳ, nhưng luôn đủ dinh dưỡng, thay đổi món mỗi ngày. Với nhiều người, đó không chỉ là bữa ăn, mà còn là một phần giúp họ “giữ được” những ngày tháng ở lại bệnh viện.

Ở một góc khác, một cụ già lặng lẽ nhận cơm, khẽ gật đầu thay lời cảm ơn. Những cái gật đầu như thế, ở đây, diễn ra mỗi ngày.
Hành trình của lòng tin và sự bền bỉ
Bếp ăn tình thương tại Bệnh viện Đa khoa Vũng Tàu hình thành từ năm 2000, do cố Hòa thượng Thích Minh Phước khởi xướng. Những ngày đầu, bếp chỉ là một không gian nhỏ, thiếu thốn đủ bề. Thế nhưng, từ những nắm gạo góp lại, từ những bàn tay tình nguyện, bếp ăn dần duy trì và phát triển. Người góp công, người góp của, người góp cả niềm tin.

Đến năm 2023, bếp ăn được xây dựng khang trang hơn với kinh phí khoảng 900 triệu đồng. Nhưng điều làm nên giá trị của nơi này không nằm ở cơ sở vật chất, mà ở sự bền bỉ suốt hơn hai thập kỷ.

Trong hành trình đó, Thượng tọa Thích Thiện Thông – trụ trì chùa Liên Trì – là người gắn bó sâu sắc. Mỗi tháng, nhà chùa đều tổ chức nấu hàng trăm suất ăn, đồng thời vận động thêm kinh phí hỗ trợ bệnh nhân khó khăn.

“Từ thiện không chỉ là cho đi mà là cùng nhau giữ lại niềm tin cho người đang gặp khó”, một tình nguyện viên chia sẻ.
Những con người đứng phía sau bữa ăn
Ít ai biết rằng, để có một suất cơm trao đi, phía sau là hàng chục con người âm thầm làm việc. Có người đã gắn bó hàng chục năm, quen với việc dậy từ khi trời chưa sáng. Có người tranh thủ sau giờ làm, có mặt trong bếp như một thói quen không thể thiếu.

Bà Nguyễn Thị Hằng Nga, thành viên nhóm thiện nguyện Sen Hồng, nói: “Chúng tôi không nghĩ mình đang làm điều gì lớn lao. Chỉ là thấy người ta khó thì mình giúp”. Những câu nói giản dị như vậy nhưng chính là lý do để bếp ăn tồn tại suốt 26 năm.
Trung bình mỗi ngày, bếp phục vụ từ 500–600 suất ăn, những ngày cao điểm lên đến 700–800 suất. Con số ấy không chỉ phản ánh quy mô, mà còn cho thấy nhu cầu rất lớn từ những mảnh đời khó khăn.
Giữ lại hơi ấm giữa nơi nhiều nỗi lo
Bệnh viện là nơi người ta mang theo nỗi lo – lo bệnh tật, lo chi phí, lo cho những ngày phía trước. Trong không gian ấy, một suất cơm miễn phí có thể không giải quyết được tất cả, nhưng đủ để làm dịu đi một phần áp lực.

Bác sĩ Lê Tuấn Tú, Giám đốc Bệnh viện Đa khoa Vũng Tàu, cho biết: “Bếp ăn tình thương không chỉ hỗ trợ về vật chất, mà còn mang lại giá trị tinh thần rất lớn cho bệnh nhân”.
Quả thật, ở nơi này, mỗi suất ăn đều mang theo một điều gì đó lớn hơn giá trị vật chất. Đó là sự sẻ chia, là cảm giác không bị bỏ lại một mình.

Khi những ngọn lửa trong bếp dần tắt vào cuối ngày, cũng là lúc một ngày dài khép lại. Nhưng sáng hôm sau, mọi thứ lại bắt đầu từ 4 giờ. Vẫn những con người ấy, vẫn những công việc quen thuộc, vẫn những suất cơm được trao đi.
Và ở đâu đó trong bệnh viện, sẽ lại có những người cảm thấy nhẹ lòng hơn – chỉ nhờ một bữa ăn giản dị nhưng đầy nghĩa tình.
“Một suất cơm có thể nhỏ nhưng với người bệnh nghèo,đó là một phần của hy vọng để tiếp tục ở lại và chữa trị”
Thượng tọa Thích Thiện Thông – trụ trì chùa Liên Trì, phường Vũng Tàu, TP.HCM