Bản lĩnh nữ điều dưỡng ngoại khoa ở trận mạc “Dã chiến số 8”
Huyên Chi - Hà Quyên•07/03/2026 - 18:20
Giữa tâm dịch COVID-19, chị Trần Thị Thùy Dương - khi ấy đang là Điều dưỡng trưởng Khoa ngoại Tổng hợp Bệnh viện Bình Dân - đã thể hiện xuất sắc vai trò một người chỉ huy quyết đoán, bản lĩnh tại Bệnh viện Dã chiến số 8. Không chỉ ở nơi đây, bất cứ vị trí nào mà chị đảm nhận, chị đều làm việc với tinh thần trách nhiệm và sự thấu cảm đặc biệt dành cho người bệnh.
Chị Trần Thị Thùy Dương, Phó Trưởng Phòng Điều dưỡng, Bệnh viện Bình Dân
Tháng 5/2021, khi đang ở vị trí đội trưởng đội lấy mẫu tại Quận 9, Bình Tân, Tân Phú, Hóc Môn, điều dưỡng Thùy Dương nhận được lệnh điều động đến Bệnh viện Dã chiến số 8 - cơ sở y tế chăm sóc cho người nhiễm SARS-CoV-2. Thử thách là Bệnh viện Dã chiến số 8 được thiết lập trên nền tảng ban đầu là lô C1, C2 Khu R2 của một chung cư từ lâu chưa sử dụng và hoang sơ. Khi về nhà lấy đồ, tạm biệt người thân để lên đường vào “chiến trận sinh tử”, Thùy Dương chỉ kịp nhắn nhủ vài câu ngắn ngủi với mẹ mình: Mẹ đừng lo, bao giờ hết dịch, con về!
Một chỉ huy thiện chiến ở “trận địa không tiếng súng”
Từ một nơi hoang sơ, chị Thùy Dương cùng các điều dưỡng khác và dân quân địa phương đã sửa sang lại hệ thống vệ sinh, điện nước, cơ sở vật chất; sắp xếp phân tầng, phân khu sao cho phù hợp, khoa học với tình hình nhận và điều trị người bệnh F0.
Phút thư giãn hiếm hoi của chị Thùy Dương và đội ngũ nhân viên y tế tại Bệnh viện Dã chiến số 8 ngày ấy
Chị Thùy Dương và đồng nghiệp còn bắt tay xây dựng quy định, quy trình kỹ thuật chuyên môn chăm sóc cho hàng ngàn người bệnh F0, lên danh mục đồ phòng hộ và vật tư y tế, phân công và điều động nhân sự điều dưỡng các bên sao cho hợp lý, tạo môi trường gắn kết giữa bác sĩ với điều dưỡng, giữa nhân viên y tế với dân quân.
Đồng thời, chị và đồng nghiệp còn điều phối việc đặt và giao nhận suất ăn của người bệnh, đảm bảo người bệnh được ăn cơm "nóng, sốt dẻo" nhất. Các chị còn phân công điều dưỡng đưa người bệnh về tận nhà khi họ già yếu, không có người thân hay dành sự quan tâm đặc biệt đến những người bệnh bị tâm thần, khuyết tật hay những người bệnh "nóng tính" nhất.
Không chỉ vậy, các chị còn thiết lập kênh liên lạc của từng tầng để khi người bệnh báo vấn đề gì cần giải quyết thì điều dưỡng sẽ nắm bắt và tiếp cận ngay. Bản thân Thùy Dương cũng là một “tổng đài di động”, mỗi ngày tiếp nhận vô số cuộc điện thoại với đủ thứ vấn đề cần giải quyết ngay. Có khi, đó còn là một cuộc gọi đe dọa từ người nhà bên ngoài đòi hỏi chị vừa phải dịu dàng chăm sóc người bệnh, vừa phải nghiêm nghị với người nhà.
“Khối lượng công việc nhiều khủng khiếp, rất áp lực, rất căng thẳng. Mỗi ngày chúng tôi chỉ ngủ được khoảng 2-3 tiếng, thậm chí còn không có thời gian để trả lời điện thoại của người thân dù biết rằng họ đang rất hoang mang và lo sợ cho tính mạng của mình”, chị Thùy Dương nhớ lại.
Các bác sĩ, điều dưỡng và tình nguyện viên cùng nhau đón Trung thu tại Bệnh viện Dã chiến số 8
10 ngày sau khi Bệnh viện Dã chiến số 8 được thiết lập, vào lúc 5h sáng, chị gọi về nhà chỉ kịp nói với mẹ mình, “mẹ ơi, con ổn, mẹ đừng lo” rồi lại tiếp tục lao đầu vào việc.
Xong lô C1, C2 khu R2 chị lại nhận được lệnh làm tiếp lô D1, D2 khu R3. Cũng là một tòa nhà trống, bỏ hoang. Đêm đầu tiên, chỉ có Thùy Dương và 6 điều dưỡng viên, nhận 370 bệnh trong khi số lượng ban đầu được thông báo chỉ 150 trường hợp. Lại oằn mình “chiến đấu” tiếp. Sáng hôm sau, mới có thêm lực lượng tăng cường được cấp trên điều động tới. Khoảng 2 ngày sau, khu R3 lại lấp đầy khoảng 1.000 ca F0.
Hết thời hạn điều động, Thùy Dương tình nguyện ở lại Bệnh viện Dã chiến số 8 thêm 7 tuần nữa để hỗ trợ đồng nghiệp. Chính sự cống hiến không ngại ngần này mà chị đã được UBND TP.HCM trao tặng bằng khen “Đã đạt thành tích xuất sắc trong công tác phòng, chống dịch Covid-19 tại TP.HCM năm 2021”
Nhắc lại kỷ niệm “trận mạc” cũ, chị Thùy Dương vẫn không giấu được sự xúc động: “Nhiệm vụ này đã giúp cho tôi trưởng thành hơn rất nhiều”.
Vất vả đến đâu cũng không ngại
Dấn thân để trưởng thành luôn là điều mà chị Thùy Dương hướng tới trong hành trình sự nghiệp của mình. Ngay từ khi lựa chọn ngành điều dưỡng là cô gái sinh năm 1985, xuất thân từ một gia đình làm nông ở huyện Bình Chánh, TP.HCM đã trang bị cho mình tâm thế sẵn sàng dấn thân vào môi trường đầy nhọc nhằn và vất vả.
Năm 2006, học xong Trung cấp điều dưỡng, chị xin vào làm tại Bệnh viện Bình Dân và được phân công về Khoa Ngoại Tiêu hóa.
Chị đã gắn bó ở đây gần 12 năm liên tục, kiên trì học hỏi và rèn luyện bản thân vượt qua được những thử thách “khó nhằn” mà không phải ai cũng có thể vượt qua. Không chỉ thay băng, đặt ống, theo dõi dịch truyền, tiêm thuốc… mà điều dưỡng Khoa Ngoại Tiêu hóa còn phải phụ trách khâu vệ sinh, thụt tháo cho người bệnh trước và sau mổ, nên nếu không chịu được “cực - bẩn - hôi”, sẽ khó trụ lại được.
Từ thay băng, theo dõi dịch truyền đến chăm sóc toàn diện, mỗi công việc đều được thực hiện bằng tinh thần trách nhiệm cao nhất.
Có những ngày phải xử lý bệnh đông, chăm bệnh nặng, chuyện không kịp ăn sáng, ăn trưa cũng đều là bình thường. Ca trực kéo dài gần 24 tiếng, không ngủ, 2-3 giờ sáng phải đi xử lý túi chứa phân bị tràn cho bệnh nhân đặt hậu môn nhân tạo cũng là bình thường nốt.
“Vì mình chọn nghề và vì mình luôn đặt bản thân vào vị trí người bệnh và người nhà để thấu hiểu nỗi khổ của họ, cũng là cho mình một động lực để tiếp tục. Tôi tâm niệm, điều dưỡng không chỉ là công việc mà còn là một sứ mệnh, đòi hỏi trái tim ấm áp, tinh thần trách nhiệm và sự bền bỉ lâu dài”, chị Thùy Dương nhẹ nhàng chia sẻ.
Người bệnh sau mổ thường đau nhiều, tâm lý luôn lo lắng, sợ hãi không biết ca mổ có thành công không, khả năng hồi phục tới đâu nên chị luôn dành thời gian để động viên, an ủi tinh thần và giải thích cặn kẽ cho họ chứ không “gấp gáp làm cho xong việc”. Cũng có khi, chị còn phải hóa giải tâm tư, bức xúc của những người nhà, vì mệt mỏi chuyện gia đình, chuyện chăm nuôi bệnh mà họ trở nên kích động, có những phản ứng thái quá.
Không chỉ tận tâm chăm sóc toàn diện cho người bệnh, Thùy Dương còn là một “trạm thu nhận” sớm và hiệu quả những tín hiệu bất thường của người bệnh sau mổ để báo cho bác sĩ nhằm có cách xử trí bệnh kịp thời, tránh những biến chứng, rủi ro nguy hiểm.
Ví dụ, khi nhận bệnh về, nếu thấy dịch rỉ máu đỏ, lợn cợn, mạch nhanh, huyết áp tụt thì biết là người bệnh đang bị chảy máu sau mổ. Nếu thấy dẫn lưu có màu đục và hôi thì biết là nhiễm trùng vết mổ… Những kinh nghiệm này, chị Thùy Dương tích lũy dần theo năm tháng với sự kiên trì, chăm chỉ học hỏi từ sự truyền dạy, chỉ dẫn của những đàn anh, đàn chị đi trước.
“Có rất nhiều khoảnh khắc khiến tôi cảm thấy nghề điều dưỡng ngoại khoa thật sự ý nghĩa, đặc biệt là khi người bệnh trong tình trạng nặng dần ổn định hơn nhờ sự chăm sóc toàn diện của đội ngũ điều dưỡng. Khi đó, tôi nhận ra rằng sự hiện diện âm thầm của người điều dưỡng có thể mang lại niềm tin và hy vọng rất lớn cho người bệnh”, chị Thùy Dương tâm tình.
Mục tiêu tương lai: Nữ tiến sĩ chuyên ngành điều dưỡng ngoại khoa
Sau 12 năm ở Khoa Ngoại Tiêu hóa, chị Thùy Dương tiếp tục làm việc ở Khoa Ngoại Gan Mật - Tụy rồi được cất nhắc lên làm Điều dưỡng Trưởng Khoa Ngoại Tổng hợp vào năm 2019. Từ tháng 9/2023 đến nay, chị được điều động làm Phó Trưởng Phòng Điều dưỡng, cùng với Trưởng phòng quản lý hơn 400 điều dưỡng các cấp của toàn bệnh viện với một mục tiêu rất cụ thể: Góp phần xây dựng đội ngũ điều dưỡng Bình Dân ngày càng chuyên nghiệp, chuẩn hóa quy trình chăm sóc và hướng đến sự hài lòng, an toàn cho người bệnh.
Mỗi ngày, chị và các đồng nghiệp ở Phòng điều dưỡng luôn tất bật để quản lý chu toàn một đội ngũ hơn 400 người
Hỏi chị bí quyết gì để một quản lý trẻ như chị có thể quán xuyến được một khối lượng công việc rất lớn và một tập thể “nhiều nữ” như vậy, chị cười chia sẻ: “Không có gì ngoài việc phải luôn học tập, trau dồi kiến thức, kinh nghiệm từ người đi trước. Quan trọng nhất, mình quản lý công việc khoa học nhưng cũng phải có sự lắng nghe, linh hoạt và công bằng trong đó”.
Điều dưỡng Trần Thị Thùy Dương trong vai trò Phó Trưởng Phòng Điều dưỡng, vị trí đòi hỏi sự khoa học, linh hoạt và công bằng
Từ một điều dưỡng trung cấp, chị Thùy Dương luôn phấn đấu vừa đi làm, vừa đi học đại học và tiếp tục hoàn thiện trình độ chuyên môn những bậc cao hơn. Ở tuổi 41, chị vừa hoàn thành chương trình đào tạo chuyên khoa I ngành điều dưỡng. Chị đang có kế hoạch học lên thạc sĩ, tiến sĩ để có nền tảng chuyên môn, học thuật vững chắc, đủ sức thuyết phục và đào tạo các thế hệ đàn em.
Đích đến đó, chắc chắn Thùy Dương - một người phụ nữ có vẻ ngoài dịu dàng, trầm tĩnh nhưng bên trong ẩn chứa một nội lực mạnh mẽ - sẽ đạt được trong một ngày không xa.
“
Nếu có đó hỏi tôi rằng ai là người có ảnh hưởng lớn nhất đến sự trưởng thành của một người điều dưỡng, tôi sẽ không ngần ngại trả lời: Đó chính là người bệnh. Người bệnh không chỉ là đối tượng chăm sóc mà còn là những "người thầy" đặc biệt nhất. Họ dạy tôi bài học về lòng kiên nhẫn qua những cơn đau kéo dài, dạy tôi sự thấu cảm qua những ánh mắt lo âu, và dạy tôi về giá trị của sự sống qua những nỗ lực phục hồi không mệt mỏi.
Mỗi ca bệnh là một câu chuyện, mỗi giường bệnh là một số phận, giúp tôi hiểu rằng điều dưỡng không chỉ là thực hiện đúng kỹ thuật tiêm truyền hay thay băng mà còn là nghệ thuật xoa dịu tâm hồn. Chính những lời cảm ơn chân thành khi xuất viện, hay thậm chí là những cái nắm tay run rẩy lúc yếu lòng của họ đã trở thành động lực mạnh mẽ nhất để tôi không ngừng trau dồi năng lực và thêm yêu cái nghề đầy nhọc nhằn nhưng cũng rất đỗi tự hào này.
Chị Trần Thị Thùy Dương, Phó Trưởng Phòng Điều dưỡng, Bệnh viện Bình Dân